Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

Không đề 2010



.
.
Tôi đưa
Những mơ hồ
Vào đời sống
Những cụ thể
Nhét vào làm nhân bánh
Chiếc bánh vẽ
Chiếc bánh rán
Chiếc bánh vừng vòng
Tròn vo
Hứa hẹn
Tròn vo
Mụ mỵ

Tôi đưa những lời hứa
Véo von
Rỗng tuyếch
Màu mè
Rạn nứt đường chân trời
Khô, cạn đất dưới chân
Nói với mọi người

Tôi đưa bàn tay
Mũm mĩm
Trắng trơn
Màu của bất hạnh
Cầm bàn tay mọi người
Những đen đúa
Khốn khó
Dấu của cả đời lam lũ

Tôi đưa bầu má
Ửng hồng
Tròn trịa
Ngày ngày
Đi khắp thế gian
Lùng tìm
Khuôn mặt Kẻ Thù
Săn lùng
Từ thiện
Áp vào chia sẻ
Bầu má cô cậu học trò
Gày gò bạc phếch
Như , khái niệm mới về đạo đức,
Bạc phếch màu của ửng hồng

Tôi đưa những viên gạch vàng non
Xây những tượng đài
Nhắc nhở về sự diệt vong

Tôi đưa những bản du ca
Ánh sáng về tình ái
Phận tôi đòi
Móc túi
“Bài ca quên nước quên non
Không áo không cơm
Quên giống nòi
Tả tơi…” (*)

Tôi đưa
Đường chân trời
Vào trong đêm tối
Chờ cho từ đó
Chim bay ra
Hoa nở
Gió bay ào ạt
Màn ảo thuật
Tuyệt vời.

Gioviet
Hà Nội, tháng 12/2010
——–
(*) ca tử của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn.

.

Thứ Bảy, 25 tháng 12, 2010

” Bãi Giữa ” ở đâu ?


.



Em có biết
Sông Hồng
Ở đâu không ?
Em đã bao giờ
Ra bãi Giữa ?
Lang thang,
Một vùng
Xanh rượi ngô non
Lác đác,
Vài con thuyền nhỏ.
Trẻ làng chài
Mấy đứa ?
Như lau lách hoang dại
Mong manh.

Em có biết
Cây cầu Long Biên
Là lối lên trời
Vượt qua trên đầu bãi Giữa
dòng sông mênh mông
cuộc đời lặng lẽ.

Nước mắt của trời
Thương dân bãi Giữa.
Nhỏ bao mùa
Thành hạt phù sa.
Người bãi giữa
Tủi phận,
Nín câm
Đem nỗi cô đơn
Viết lên thành dòng bờ bãi.
Viết về phận lênh đênh
Về nước mắt
Nhòe hoen rỉ cây cầu
Về nỗi đau
Trong lòng Người Hà Nội.

Một sớm kia xuân về…
Xuân không đem áo mới !

.. .. ..Gioviet.
.. .. .. ... Hà Nội, tháng 12/2010

.
.

Em đi vòng qua…


.


.
.
Em đi vòng qua tôi
Theo chiều bên trái
Phía lề có những thằng bé đánh giày
Bé như con chúng ta
Tuổi ăn tuổi học.

Phía lề có những người già về hưu
Ngả đầu tựa lên tường
Trước mặt là bơm là vá
Nửa làm, nửa ngủ
Quên như chưa hề có
Thế giới loài người

Em đi vòng qua tôi
Như có điều rất ngại
Về một hân hoan không tới
Phiền toái…
Em đi vòng qua tôi
Vòng qua mô đất
Không kêu la
Không đau rên
Nhưng có vết máu.

Tôi cười.
Đón gió giữa lòng thành phố.


.. .. Gioviet

.. .. Hà Nội, tháng 12/2010
.

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

Khi người đàn bà yêu.

.

.

Khi người đàn bà yêu.
Posted on 19/12/2010 by gioviet


.
Khi người đàn bà yêu
Vũ điệu Digan như bắt đầu
Ánh mắt - Lời mời
Nụ cười – Dẫn lối.
Thông điệp áo váy tung bay
Vòng tay bủa vây
Những vòng xoáy hút hồn…
Vũ điệu Digan quấn quít
Khăn, mạng ném đi
Xiêm y rơi xuống
Vùng bản năng
Ánh sáng
Màu mật ong
Nhỏ vào không gian,
Từng giọt.
Thiên Chúa đứng nhìn,
Quỷ mỉm cười.

Vũ điệu Digan rực rỡ
Càng về cuối, càng say
Càng mê.
Và, sau cùng
Lúc kết thúc
Là một kiếp lang thang
Thậm chí,
Cái chết.


.. .. .. .. .. .. .. .. .. Gioviet

.. .. .. .. .. .. .. .. .. Hà Nội, tháng 12/2010.

.

Nét đẹp mùa Đông











Nét đẹp mùa Đông
Posted on 19/12/2010 by gioviet
Có nắng, trời đỡ lạnh. Xách máy chụp hòa vào không khí ấm cúng Hồ Gươm, bấm khá nhiều, treo lên vài cái làm ví dụ.

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

Thế vào bằng một buổi chiều tàn tạ !



.

.

Những buổi sớm mai thờ ơ.
Tiếng của ngày không còn háo hức.
Một ta chết trong Ta, một ngủ vùi mỏi mệt
Đời là một chốn tù đầy miên man.

Một sớm mai cúi nhìn khe cửa
Thấy gì một đời sống buồn
Thấy gì ? Một phận đớn hèn,
Những bước chân liêu xiêu !

Một sớm mai âm thanh ồn ào dối trá ,
Những điều nhân nghĩa giả vờ .
Bức tranh ” lá nho ” che đậy.
Không gian như tên lừa đảo khổng lồ .

Những buổi sớm mai gian manh,
Ăn cắp của ta bao điều ấp ủ.
Cướp trắng của ta đền đài Con Người,
Thế vào bằng một buổi chiều tàn tạ .


. .. .. .. .. .. .. Hà Nội, tháng 12/2010

.

Biển buồn .



.
.
Biển buồn
Như từ thủa trước
Sóng ưu tư
Bạc đầu.

Mùa đông
Nắng không về
Chỉ có sóng
Lạnh lùng
Một đường chân trời
Mờ nhạt.
Như môi người
Không cười.


Gió đưa tin khắp nơi
Về sự cô đơn
Đời sống
Bọt sóng
Tung ra
Những điều nhàm chán

Bãi bờ
Ngủ im lìm.
Như,
Biển buồn
Từ thủa trước.

Cánh buồm
Em chờ,
Đỏ thắm
Như giấc chiêm bao
Bay qua
Vùng hoang.

Giọt máu
Rơi xuống lòng đại dương
Vô nghĩa.
Con thuyền
Vỡ giữa trùng khơi
Tuyệt vọng.

Biển buồn
Như từ thủa trước.
Sóng ưu tư
Bạc đầu.


.. .. .. .. .. .. .. .. . Hà Nội, tháng 12/2010.

.