Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2011

Xây ngày mai bằng gạo, bằng đậu.



.


Lương phát tháng 1 = 1,3 triệu vnd. Vì tháng 2 dính vào nghỉ tết âm lịch, nên cũng phát luôn trước, cũng = 1,3 triệu.
Dự đoán chung, những ngày tới hàng hóa sẽ lại tăng khủng khiếp, nên gọi điện thoại cho chị bán gạo chở đến luôn 30 kg gạo tẻ Bắc Hương với giá 160 000 đồng/ yến. Khoản này hết bay luôn 480 000 vnd. Sáng đi chợ, mua 2 kg khoai tây = 30 000 vnd , 1 kg cà chua 10 000 vnd, mua ít cá khô dự phòng, rồi mắm muối v.v…. đi đứt thêm luôn hơn 200 000 vnd nữa !
Tết này, không rượu, không chè, không bánh kẹo. Lý do chính: đời sống có một mình, chẳng cần cầu kỳ. Lý do phụ, lương quá ít không đủ với những nhu cầu bình thường tối thiểu, trong khi tiền Tết chỉ thêm có 200 000 vnd
Vẫn phải lặp lại điệp khúc này thôi : “mình dễ sống thật !”
Cô vợ hờ của Người Cận Vệ Bí Mật năm nay có vẻ ăn tết “to”, năm đầu tiên có tí xíu chức quyền .Ở cái xứ An Nam rởm rạc này, kiểu gì khi đã “có bấc có đèn , chẳng có khối anh khêu !”
Thời của mình, quản đốc ….quyền rơm vạ đá, dù sao cũng trên và hơn công nhân tí tị.
Thời nay, quản đốc được gọi nâng lên thành giám đốc, hi…hi ! Cũng vẫn quyền rơm vạ cũng đá, cũng vẫn trên ngay công nhân, nhưng nghe nó cứ oai oai, lại hi…hi lần nũa, hì !
Lủng củng chuyện thời tiết và thời sự tí cho nó gọi là !
Hà Nội đã lâu mới có những ngày rét dài, rét kinh khủng, giờ vẫn thấu xương, khiếp ! Có lẽ do cái anh chàng ” người buôn gió” đã buôn nhầm cả cái khối gió mùa đông bắc lạnh cứng ê chề vào Hà Nội, hi..hi !
Bên Mỹ, có ông chủ tịch CN sang định hâm nóng lại quan hệ, chẳng biết đã tan đỡ giá rét chưa ? Nghe nói, cũng mắc mớ trên nhiều “hồ sơ” lắm ! Từ tiền tệ, đến quan điểm thái độ với Bắc hàn, với Iran, rồi các vấn đề dân chủ nhân quyền…, vai trò trách nhiệm toàn cầu.
Cũng những ngày này, đại hội XI đảng CSVN kết thúc với dàn nhân sự cấp cao mới. Thú thực là không xem tivi buổi nào, nên cũng không hiểu rõ mô tê .Đi lang thang suốt ngày trên đường, nhìn thấy biểu ngữ chăng kín phố, cờ hoa đỏ rực thì cũng đủ rạo rực lên rồi, hơn nữa, thường thì sự long trọng có khuôn vẻ khá giống nhau. Lớn lên ở Hà Nội này, mình quá quen với sự kiện dạng này rồi !
Đến đây là hết thông tin trong thế giới thực tại nhỏ bé riêng tư của mình, cầu trời phù hộ cho mình ăn cái tết độc hành với 200 ngàn vnd hiện có, một cách vui vẻ. Và cũng “cầu cho ý thơ dồn chảy về trong con lai láng, lai láng như sự diệu vợi vốn làm nên con !”
.

Thứ Ba, 11 tháng 1, 2011

Đầu năm 2011, gõ vài dòng cảm nghĩ linh tinh

Năm mới 2011 đến trong lặng lẽ. Cái cái lặng lẽ dưới đáy những con sông lớn, hoặc đáy của biển. Những ẩn chứa hãi hũng, những dòng chảy ngầm mà chỉ có kẻ sông nước mới có thể đoán định được mãnh lực.
Thế giới bạo lực và đầy những bất ngờ!
Một cậu nhóc, một tên côn đồ phút chốc trở nên ông tướng. Một cô bé xinh đẹp, phút chốc tù tội thành “nhà hoạt động xã hội vang dội", ...“ Anh Thư Ái Quốc“ , và vân vân
Trên xa lộ, người ta quen dần với nhứng tiếng còi hơi bị hỏng và không quan tâm đến nó nữa. chẳng ai dại đi tin vào niềm tin đương đại, rêu rao hàng quảng cáo, chỉ còn có những người phải coi niềm tin là trách nhiêm của kẻ làm công ăn lương bổng.
Trên xa lộ, người ta thấy được một đội hình địa chủ, một đội hình kẻ buôn bán đất, một lãnh chúa, mà nói theo Lã Bất Vi hàn vi của ngày xưa thì : “ buôn vàng lãi gấp 10, bán đất lãi gấp trăm…”
Lã bất Vi của ngày hôm nay đang là Bố Trời, có “ cuộc làm ăn thâu tóm làm ăn”, đó là “ …buôn Vua lãi không thể kể xiết !”
Năm 2011, không những số phận người dân được định đoạt, mà chính số phận của những ông vua con cũng được bị định đoạt
Năm 2011, thế giới sẽ không còn những tiếng súng trang bị cá nhân lẻ tẻ, những cuộc đụng đầu hiếm hoi, nhưng là những cuộc tàn sát hủy diệt bởi hỏa lực mạnh, chính quy và bài bản. Kể cả là bất bạo động.
Còn về Việt mình, người làm ăn buôn bán sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Nhiều ngành hàng, nhiều thị phần, các đại gia bán buôn sẽ mất dần lãnh địa, cơ bản chỉ còn lại bán lẻ. Ngay bán lẻ cũng có nhiều dấu hiệu cuộc chơi bắt đầu.
Trả lời nhứng gì đã qua và sắp tới trên từng linh vực: “ có lợi hay hoặc tạo điều kiện cho ai ?” sẽ là câu xuất hiện nhiều trên mạng , nhất là báo không có người quản lý, loại báo mà harce được bật đèn xanh thoải mái hoành hành.
Những ngày này, thời tiết ở Hà Nội thật kinh khủng ! Rét lạnh thấu xương, cầm cả nắm tiền cũng chẳng ấm lên chút nào giữa chợ !

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

Không đề 2010



.
.
Tôi đưa
Những mơ hồ
Vào đời sống
Những cụ thể
Nhét vào làm nhân bánh
Chiếc bánh vẽ
Chiếc bánh rán
Chiếc bánh vừng vòng
Tròn vo
Hứa hẹn
Tròn vo
Mụ mỵ

Tôi đưa những lời hứa
Véo von
Rỗng tuyếch
Màu mè
Rạn nứt đường chân trời
Khô, cạn đất dưới chân
Nói với mọi người

Tôi đưa bàn tay
Mũm mĩm
Trắng trơn
Màu của bất hạnh
Cầm bàn tay mọi người
Những đen đúa
Khốn khó
Dấu của cả đời lam lũ

Tôi đưa bầu má
Ửng hồng
Tròn trịa
Ngày ngày
Đi khắp thế gian
Lùng tìm
Khuôn mặt Kẻ Thù
Săn lùng
Từ thiện
Áp vào chia sẻ
Bầu má cô cậu học trò
Gày gò bạc phếch
Như , khái niệm mới về đạo đức,
Bạc phếch màu của ửng hồng

Tôi đưa những viên gạch vàng non
Xây những tượng đài
Nhắc nhở về sự diệt vong

Tôi đưa những bản du ca
Ánh sáng về tình ái
Phận tôi đòi
Móc túi
“Bài ca quên nước quên non
Không áo không cơm
Quên giống nòi
Tả tơi…” (*)

Tôi đưa
Đường chân trời
Vào trong đêm tối
Chờ cho từ đó
Chim bay ra
Hoa nở
Gió bay ào ạt
Màn ảo thuật
Tuyệt vời.

Gioviet
Hà Nội, tháng 12/2010
——–
(*) ca tử của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn.

.

Thứ Bảy, 25 tháng 12, 2010

” Bãi Giữa ” ở đâu ?


.



Em có biết
Sông Hồng
Ở đâu không ?
Em đã bao giờ
Ra bãi Giữa ?
Lang thang,
Một vùng
Xanh rượi ngô non
Lác đác,
Vài con thuyền nhỏ.
Trẻ làng chài
Mấy đứa ?
Như lau lách hoang dại
Mong manh.

Em có biết
Cây cầu Long Biên
Là lối lên trời
Vượt qua trên đầu bãi Giữa
dòng sông mênh mông
cuộc đời lặng lẽ.

Nước mắt của trời
Thương dân bãi Giữa.
Nhỏ bao mùa
Thành hạt phù sa.
Người bãi giữa
Tủi phận,
Nín câm
Đem nỗi cô đơn
Viết lên thành dòng bờ bãi.
Viết về phận lênh đênh
Về nước mắt
Nhòe hoen rỉ cây cầu
Về nỗi đau
Trong lòng Người Hà Nội.

Một sớm kia xuân về…
Xuân không đem áo mới !

.. .. ..Gioviet.
.. .. .. ... Hà Nội, tháng 12/2010

.
.

Em đi vòng qua…


.


.
.
Em đi vòng qua tôi
Theo chiều bên trái
Phía lề có những thằng bé đánh giày
Bé như con chúng ta
Tuổi ăn tuổi học.

Phía lề có những người già về hưu
Ngả đầu tựa lên tường
Trước mặt là bơm là vá
Nửa làm, nửa ngủ
Quên như chưa hề có
Thế giới loài người

Em đi vòng qua tôi
Như có điều rất ngại
Về một hân hoan không tới
Phiền toái…
Em đi vòng qua tôi
Vòng qua mô đất
Không kêu la
Không đau rên
Nhưng có vết máu.

Tôi cười.
Đón gió giữa lòng thành phố.


.. .. Gioviet

.. .. Hà Nội, tháng 12/2010
.

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

Khi người đàn bà yêu.

.

.

Khi người đàn bà yêu.
Posted on 19/12/2010 by gioviet


.
Khi người đàn bà yêu
Vũ điệu Digan như bắt đầu
Ánh mắt - Lời mời
Nụ cười – Dẫn lối.
Thông điệp áo váy tung bay
Vòng tay bủa vây
Những vòng xoáy hút hồn…
Vũ điệu Digan quấn quít
Khăn, mạng ném đi
Xiêm y rơi xuống
Vùng bản năng
Ánh sáng
Màu mật ong
Nhỏ vào không gian,
Từng giọt.
Thiên Chúa đứng nhìn,
Quỷ mỉm cười.

Vũ điệu Digan rực rỡ
Càng về cuối, càng say
Càng mê.
Và, sau cùng
Lúc kết thúc
Là một kiếp lang thang
Thậm chí,
Cái chết.


.. .. .. .. .. .. .. .. .. Gioviet

.. .. .. .. .. .. .. .. .. Hà Nội, tháng 12/2010.

.

Nét đẹp mùa Đông











Nét đẹp mùa Đông
Posted on 19/12/2010 by gioviet
Có nắng, trời đỡ lạnh. Xách máy chụp hòa vào không khí ấm cúng Hồ Gươm, bấm khá nhiều, treo lên vài cái làm ví dụ.