Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2011

Biểu tình " Yêu Nước ôn hòa" - " Mặc định sáng Chủ Nhật không mưa" ...tiếp tục.






Chủ nhật ngày mai sẽ lại tiếp tục có biểu tình chống xâm lược TQ.
Có 2 lời kêu gọi đá đưa ra ( Thực ra biểu tình yêu nước tự phát thì vai trò kêu gọi chỉ như lời nhắc lại cho một diễn biến đương nhiên ), một của nhóm Nhân sỹ Nguyễn Xuân Diệu , một của nhomngaychunhat.

Sự khác nhau trong 2 lời kêu gọi này như sau:
1. nhomngaychunhat, kêu gọi biểu tình " khắp nơi ", HNvà SG. Nhóm NXD kêu gọi mỗi HN
2. Thòi gian, địa điểm cũng có khác nhau.
3. Nguyễn Xuân Diện muốn thôi không tường thuật biểu tình ? những ngày tới chắc sẽ có nhiều bloger cùng làm việc này.

Như vậy, Biểu tình yêu nước chống Xâm lược không thể phụ thuộc vào cá nhân hay bất kỳ nhóm tổ chức nào, bản chất của nó là biểu tình tự phát, vô danh và bất bạo động, các đảng phái, cá nhân có danh tiếng tham gia cùng góp tiếng nói chung, họ nhân danh cho chính họ và quan điểm của họ.





Nếu có tổ chức sẽ bị bẻ gãy, hoặc bị dẫn dụ đổi lái hướng.


Biểu tình " Yêu Nước ôn hòa" - " Tự phát - không đảng phái, tổ chức" - " Mặc định mọi sáng Chủ Nhật không mưa "...tiếp tục.




Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2011

Biểu tình và trách nhiệm bảo vệ công dân



BBC link http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2011/07/110707_demonstration_law_vn.shtml
TS Nguyễn Sỹ Phương
Gửi tới BBC từ Leipzig, Đức
Tác giả cho rằng đã đến lúc Quốc Hội nhanh chóng thực hiện trách nhiệm soạn thảo Luật bảo vệ quyền chính đáng về tụ tập, biểu tình của người dân VN.
Bài này được viết sau một số sự kiện mà trước hết là việc Trung Quốc tiếp tục đòi Việt Nam hãy có “những nỗ lực nghiêm túc chấm dứt biểu tình chống Trung Quốc” và cảnh báo “những cuộc biều tình như vừa qua sẽ không giúp ích gì.”
Tiếp đó là sự kiện Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN) đưa tin và Phó trưởng Ban Tuyên Giáo Trung ương Đảng đưa ra quan điểm khẳng định về sự kiện dân chúng tụ tập thể hiện lòng yêu nước.
Và ngay mới đây, Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc, Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, trả lời phỏng vấn BBC, cho rằng Quốc Hội nên thông qua Luật Biểu tình.
Thực tế, biểu tình hiện đã trở thành sự kiện chính trị nổi bật nhất tại Việt Nam hiện nay và thu hút dư luận thế giới đặc biệt quan tâm.
Riêng với báo chí chính thống Việt Nam, lẽ ra theo luật định, phải lên tiếng định hướng, thì đã không chuyển tải.
Biểu tình là một khái niệm phổ thông trên thế giới, một quyền mà “tạo hoá ban cho” mọi con người. Việt Nam muốn phát triển không thể không hội nhập.
Bài viết này trình bày cơ sở khoa học, thực tiễn, không đề cập đến chính sách biểu tình, vốn tùy thuộc hoàn toàn vào mức độ đòi hỏi của dân chúng và trách nhiệm của mọi đảng phái chính trị, nhà nước, trước nhân dân và vận mệnh mỗi quốc gia.
“Phạm trù bao trùm”
Khái niệm mít tinh, biểu tình, tuần hành, hội, họp, ở hầu hết các nước hiện đại về phương diện pháp lý đều thuộc phạm trù bao trùm “tụ tập.”
Điều này giải thích tại sao nước Đức đưa quyền tự do tụ tập vào Hiến pháp và ban hành Luật Tụ tập để điều chỉnh chung mọi hoạt động mít tinh, biểu tình, tuần hành, hội, họp.
Tác giả cho rằng các cuộc biểu tình yêu nước ở trong nước vừa qua có ý nghĩa ‘tầm cấp quốc gia’
Sự kiện người dân Việt Nam ở trong nước “tụ tập, đi ngang qua trước Đại Sứ quán, Tổng Lãnh sự Trung Quốc” các tuần trước được TTXVN đưa tin, hay Phó Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Đảng Nguyễn Thể Kỷ, trả lời báo CAND, khẳng định thêm, đều sử dụng chính phạm trù bao trùm (“tụ tập”) này.
Về mặt kinh tế xã hội ngay cả hoạt động của các công ty, xí nghiệp, chợ búa, trường học, bệnh viện, tổ chức, cơ quan, đoàn thể, đảng, nhà nước, thực ra đều nằm trong phạm trù vừa nói.
Bởi không tụ tập thì không thể hoạt động, nhưng (hành động tập thể này) lại hoàn toàn do đạo luật khác điều chỉnh.
Bởi vì chúng khác về mục đích với mít tinh, biểu tình, tuần hành, hội, họp vốn chỉ nhằm thể hiện ý kiến, nguyện vọng, mong muốn, thái độ chính trị.
Khác với “tụ tập” trong gia tộc, dòng họ, cưới xin, giỗ chạp, tiệc tùng vốn thuộc về tình cảm; hay tụ tập sản xuất kinh doanh, buôn bán vốn thuộc về kinh tế, thị trường, việc tụ tập ở các cơ quan nhà nước thuộc về quyền lực.
“Tụ tập” mít tinh, biểu tình, tuần hành, hội họp, hoàn toàn xuất phát từ tâm, không hề vụ lợi cá nhân, do người dân tự nguyện; nên phạm trù tụ tập với nội hàm trên được hiểu là tụ tập dân chúng, thuộc về xã hội dân sự, một quyền tự nhiên do “tạo hoá cho họ.”
“Khuyến khích, bảo vệ”
Điều này giải thích tại sao “tụ tập” được các nhà nước hiện đại khuyến khích, bảo vệ. Ở Đức tụ tập dân chúng gắn chặt với đời sống thường nhật, như không khí để thở, nước để uống.
Tụ tập diễn ra có khi chỉ vì một người vô gia cư bị giết, vì một đứa bé bị lạm dụng, một người nước ngoài bị tấn công, một đồng lương “chết đói“, một cảnh sát đánh người, một bản án bất công…
Tụ tập của người dân cũng diễn ra trước những công trình lớn như dự án xây dựng nhà ga hiện đại ở Stuttgart hiện tại vốn bị cáo buộc gây tác hại môi trường, cảnh quan, tới bao chính sách xã hội, bảo vệ môi trường không hợp lòng dân… và cả những việc có tầm quốc tế về một cuộc chiến tranh vô nghĩa, một chủ nghĩa cực đoan, hay một nhà nước độc tài…
Về mặt chính trị, ở đâu dân bất bình ở đó tất có tụ tập, nếu không, không thể nói dân làm chủ.
Ngược lại, nếu nhà nước bất chấp và cấm đoán, tất nó (phản ứng, bức xúc xã hội) sẽ tích tụ, cộng hưởng ngày một lớn hơn cho tới khi quá ngưỡng, chuyển qua bạo động mà Trung Đông hiện đang là bằng chứng sống.
Tụ tập, vì vậy, được các nhà nước hiện đại coi là hành động dân chúng tích cực tham gia vào quá trình hình thành chính sách nhà nước sao cho hợp lòng dân, không phó mặc cho cơ quan công quyền, bởi tự dân và vì chính dân.
Đây là nền tảng cho sự phát triển bền vững đất nước của họ.
Nhờ thế, mà thể chế chính trị ở những quốc gia này, với bất cứ đảng nào cầm quyền, dù là đảng cánh tả hay hữu, hay trung dung, hoặc với đảng cộng sản tham gia hiện nay, không hề bị lung lay, mà trái lại ngày càng hoàn thiện.
Trong khi đó, Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu, suốt cả thời kỳ tồn tại của nó cho đến trước khi sụp đổ, hầu như không có tụ tập dân chúng, bởi họ xuất phát từ ý thức hệ coi “quyền làm chủ của người dân phải thông qua nhà nước và bằng nhà nước.”
Hệ quả là sự ỷ lại cho nhà nước phải có trách nhiệm kinh tế và mọi mặt đời sống xã hội đối với dân.
Biểu tình vì vậy cũng kệ mặc nhà nước, do nhà nước tổ chức hoặc ủy thác và nhằm phục vụ cho chủ trương chính sách nhà nước.
Nói cách khác, biểu tình là quyền nhà nước, giống như đất đai thuộc sở hữu nhà nước, chỉ khi cấp phép, dân mới được quyền sử dụng.
Hệ quả là chính Tổng bí thư cuối cùng của Đảng XHCN Thống nhất Đức (SED, CHDC Đức cũ), ông Egon Krenz, trong lần đối thoại trực tuyến trước đây với độc giả báo Tuần Việt Nam đã phải thừa nhận “sai lầm không thể cứu vãn” của đảng ông.
Đó là do “không thành công trong việc khuyến khích mọi người dân tham gia vào nền chính trị “, “lỡ cơ hội đối thoại cởi mở với dân chúng”, coi các quyết sách là thẩm quyền riêng của đảng và nhà nước, nhân dân chỉ thi hành, không được thể hiện bất bình.
‘Quyền hiến định’
Do ý nghĩa và vai trò to lớn quyết định vận mệnh đất nước như vậy, nên như ở Đức ngày nay, điều khoản Tự do tụ tập được hiến định tại phần đầu tiên, của điều 8 như sau:
Điểm (1), mọi công dân Đức có quyền, không báo trước, hay xin phép, tụ tập ôn hoà và không có vũ khí.
Tại điểm (2) còn quy định thêm: Riêng tụ tập ngoài trời, quyền đó có thể bị giới hạn bởi văn bản lập pháp.
Lý do của cụm từ “có thể” đó hoàn toàn không phải vì bản thân quyền tụ tập có vấn đề phải cắt xén, cũng không phải nhà nước sợ sụp đổ vì nó.
Bởi một mặt nhà nước chỉ là công cụ của dân, một khi toàn dân muốn đều có thể “đuổi được chính phủ,” không gì cấm nổi.
Mặt khác, một tập hợp người tay không, ôn hoà, có muốn cũng không thể gây tổn hại được gì cho nhà nước. Giới hạn quyền tụ tập họ đưa ra chỉ bởi tính chất ngoài trời có thể tổn hại nghiêm trọng đến chính người tham gia hoặc cộng đồng.
Giống như bất cứ quyền cơ bản nào, từ tự do đi lại, đến nơi ở, làm việc, tín ngưỡng… trong những tình huống đặc biệt, quyền tụ tập đều buộc phải chịu giới hạn để tránh tổn hại khi thực hiện quyền đó.
Điều đó được thể hiện nhất quán trong 33 điều khoản Luật Tụ tập (VersG) Liên bang Đức, như ở điều14 quy định:
‘Tụ tập ngoài trời phải báo trước với chính quyền chậm nhất sau 48 tiếng, với mục đích để nhà nước có biện pháp kịp thời bảo đảm an toàn cho người tham gia, như ngăn đụng độ với các cuộc biểu tình đối lập xảy ra, bảo đảm hoạt động bình thường cho cộng đồng, giao thông, mua bán… ’
Các điều khoản hạn chế khác cũng đều nhằm mục đích đó, như ở điều 1 tước bỏ quyền tự do tụ tập đối với các đảng phái bị Toà án Hiến pháp cấm hoạt động, hay với những cá nhân tổ chức muốn xoá bỏ quyền tự do tụ tập. Điều 3 cấm mang theo vũ khí dụng cụ có thể gây thương tích người hoặc đập phá đồ vật.
Không phải xin cho
Tuy nhiên ngay cả giới hạn trên cũng không được vi phạm bản thân quyền tự do tụ tập, nên luật quy định bỏ cả giới hạn đó trong hoàn cảnh nhất định, chẳng hạn tụ tập bột phát bởi một lý do tức thời, sẽ không cần báo trước.
Các biện pháp cảnh sát áp dụng để thực thi các điều khoản giới hạn trên cũng buộc phải tuân thủ nghiêm ngặt quy phạm, chẳng hạn bắt giữ, giải tán chỉ khi có dấu hiệu trực tiếp chứng minh được có sự ‘đe doạ an ninh, tính mạng’ và chỉ nhằm mục đích loại bỏ nguy cơ đe doạ đó, chứ không phải để cấm dân tụ tập.
Việc vi phạm luật tụ tập cả về phía người tham gia, lẫn nhà chức trách đều được chế tài, do toà án phán quyết, nghĩa là luật tụ tập áp dụng cho cả cơ quan công quyền lẫn người dân, để bảo đảm quyền tụ tập, chứ không phải trao cho cơ quan công quyền quyết định quyền đó.
Việc cảnh sát lẫn cơ quan công quyền ở Đức bị kiện vi phạm luật tụ tập xảy ra không hiếm.
Ở Việt Nam, điều 69 Hiến pháp 1992, cũng tương tự như Hiến pháp Đức quy định công dân “có quyền biểu tình” theo “quy định của pháp luật.”
Nghĩa là người dân có quyền biểu tình và nhà nước có trách nhiệm ban hành văn bản lập pháp để bảo đảm quyền đó (chứ không phải cho phép quyền đó).
Ở Đức, Hiến pháp hiện hành có hiệu lực từ 24 giờ, ngày 23/5/1949, thì 4 năm sau, ngày 24/7/1953 Luật tụ tập được ban hành.
Trong quãng thời gian 4 năm đó, nhiều cuộc mít-tinh, biểu tình, tuần hành, hội họp vẫn tự động theo đúng hiến pháp xảy ra thường nhật.
Nhưng nhà nước đã thiếu văn bản luật, đồng nghĩa với thiếu sự bảo hộ của nhà nước đối với quyền đó của công dân, đặt công dân và cả nhà nước vào thế rủi ro, hành động và hành xử thiếu chuẩn mực luật pháp.
Trách nhiệm đó thuộc về nhà nước không thuộc về công dân, nếu chẳng may họ tụ tập gây ra hệ quả tiêu cực không cố ý.
‘Gấp năm lần Đức’
Như hầu hết mọi quốc gia khác, Việt Nam hiến định Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất có trách nhiệm thi hành Hiến pháp, nhưng một văn bản lập pháp nhằm để thi hành điều 69, tính tới nay đã gần 20 năm, lâu gấp 5 lần ở nước Đức, đã không được ban hành.
Tuy nhiên, TTXVN cách đây không lâu đưa tin: “Sáng 5/6, có một số ít người đã tự phát tụ tập, đi ngang qua Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở TP Hồ Chí Minh để thể hiện tinh thần yêu nước, ý thức bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Tổ quốc, bày tỏ thái độ phản đối việc các tàu hải giám của Trung Quốc cản trở hoạt động, cắt cáp thăm dò của tàu Bình Minh 02 khi tàu này đang hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.”
Đây rõ ràng là một thực tế tầm cấp quốc gia, đặt ra đòi hỏi cấp bách hối thúc Quốc Hội nhanh chóng thực hiện trách nhiệm của mình trước Hiến pháp, để một mặt bảo đảm cho quyền tụ tập dân chúng được thực thi an toàn.
Chỉ khi đó “tinh thần yêu nước, ý thức bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Tổ quốc” “vốn qúy giá nhất” của công dân mới không dừng lại ở chỗ chỉ được thể hiện ở “một số ít người đã tự phát tụ tập”, như TTXVN nhận định.
Đồng thời việc này bảo đảm cho bộ máy an ninh thực thi phận sự theo đúng chuẩn mực pháp luật đòi hỏi, không gây ra những hình ảnh hành xử phản cảm được đưa lên khắp các trang mạng Internet như vừa qua.
Điều này đã vô tình để cả thế giới nhìn thấy và làm ảnh hưởng uy tín của chính họ (bộ máy an ninh) và xâu xa hơn, nó còn làm ảnh hưởng đến cả hình ảnh đất nước lẫn thể diện quốc gia cũng như các mối quan hệ quốc tế.
Bài viết thể hiện lối hành văn và quan điểm riêng của tác giả, Tiến sỹ Nguyễn Sỹ Phương, Chủ biên Thời báo Việt – Đức, hiện đang sinh sống và làm việc tại TP Leipzig, CHLB Đức

.

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

Các nhà báo có thẻ, họ đang ở đâu ?




Từ khoảng gần 1 năm nay, chỉ số thị phần của nhà báo có thẻ đã tăng, dần đẩy lui các nhà " dân tự làm báo - các nhà báo tự do không thẻ ". Cuộc bứt phá vọt lên khá ngoạn mục, tất nhiên là trong âm thầm, và cũng tất nhiên là theo kiểu " Tằm lặng lẽ ăn Dâu" kiểu Trung Quốc, gặm lãnh thổ, ăn biển đảo của xứ Vịêt ta.

Lý giải hiện tượng này, không quá khó, cũng hay, và thú vị.

Triết lý tấn công năm ngoái là " phá mạng", đưa nhiều nhân lực công nghệ mạng, vác cuốc " Sinh Tử lệnh", mang búa " Tần thủy Hoàng" , lùng sục đập phá te tua, rồi lại lùng sục đập phá ngổn ngang tan nát. Cách này cũng có chút kết quả, nhưng phản cảm và vất vả ! Hay 1 nhưng dở 10.
Kiểu cũ này chung cuộc cũng chẳng đi tới đâu, có trăm trang địa chỉ bị phá thì, lập tức cả ngàn trang tiếp bước mọc lên ào ạt.

Triết lý tấn công ngày nay đã kín đáo thay đổi , Từ phá mạng, nay chuyển sang thế " Cạnh tranh - chiếm mạng". Với mục tiêu tạo ra thật nhiều trang " cập nhật tin tức Thời sự - Chính trị - Xã hội ", đưa tin nóng nhanh ( tất nhiên là tin nóng loại dưới thắt lưng ) , mang dáng dấp Lề Trái, đi đôi dép Dân chủ, cũng có chút Tinh hoa Nhân sỹ , dường cột nước nhà....

Có thể hình ảnh hóa vấn đề, theo cái cách vỉa hè như thế này : thời bao cấp, tính chất độc quyền bán hàng làm cho mặt hàng đơn điệu và đắt đỏ. Giờ thì thế giới phẳng hơn, nhiều cửa hàng bán phở tư nhân mọc lên, cả thành phố ngạt ngào mùi nước dùng , mùi hành tỏi, Gà thì vàng, Bò thì tươi, rẻ, sẵn, miếng nào ra miếng nấy. Mấy cái cửa hàng mỳ không hành không thịt, " phở không người lái", vô vị không ai vào ăn. Cái lợi , cái quyền độc quyền bán mua - bán, Xin - cho, khi mất khách, nó vác búa đi phá cửa hàng cửa hiệu không thuộc của nó. Càng trắng trợn tức tối, càng mất khách.


Cái mà thị trường cần và quay lại chi phối chợ, chính là 2 yếu tố cơ bản : Một là Chất Lượng của sản phẩm cụ thể đến với người sử dụng. Hai là sự cạnh tranh một cách lành mạnh, bình đẳng và minh bạch.


Phạm vào 1 trong 2, hoặc phạm cả 2 thì ...người tiêu dùng tẩy chay, chợ với qui luật tự nhiên của nó, sẽ thải loại cái loại " con buôn nhất thời, chụp giật, thất tín ".
Trước thực tế này, các đại gia đã sớm hiểu , phải tạo ra hệ thống các cửa hàng giống của " Nhà Buôn", với tiếng nói, giống tiếng của " Người Buôn". Hệ thống này sẽ kéo người tiêu dùng về nó, các cửa hàng tư nhân kia từ đông khách, sẽ bị san mất khách. Nếu hệ thống này phi hành tỏi thơm hơn nữa, nó sẽ chiếm hoàn toàn khách, việc xóa sổ trong cạnh tranh là điều luôn sẩy ra.

Nhưng, lại nhưng, đã giả thì không bao giờ hoàn toàn giống thật ! Nếu giống thật, thì không còn khái niệm về giả nữa.
Cái vị ngọt của xương, khác với cái ngọt của mì chính tàu.
Cái Chu đáo tận tình của nhân viên cửa hàng biết làm ăn bài bản và căn cơ, hoàn toàn không giống với cái phong cách khéo léo dịch vụ "chỉ biết có tiền", từ người chủ của nó ám ảnh và quyết định .

Trong bát phở, có cả văn hóa nhiều chiều, có cả lịch sử, truyền trống, lẽ sống, nhịp đi hiện tại, quĩ đạo chuyển động của tương lại có thể nhận đoán. Thậm chí, rất chính xác !

Các nhà báo có thẻ, họ đang ở đâu ?

Sau đây là 1 đoạn trao đổi qua lại , đưa về dán vào đây, nó có thể dùng như một " Kính chiếu Yêu". Một điểm tựa lí thuyết về sự thông thái của người tiêu dùng. ( còn về chi tiết cụ thể, đã viết ở Blogers Việt Nam , đôi điều đáng nghĩ ! http://arnet22.blogspot.com/2011/06/blogers-viet-nam-oi-ieu-ang-nghi.html )

.....



( giv) : Chân – Thiện – Mỹ dùng như một kính chiếu yêu, sẽ ra được vạn vật, dù , nắm xương Bạch cốt, hay ” Minh Đế “, dù “nhà báo”, “nhà giáo” có ẩn nấp trong mọi ” Nhân – Trí – Dũng – Lễ – Tín – Nghĩa” thâm nho đến mấy cũng phải hiện ra chính nó là nó, không khác được.


Giờ này, các nhân vật ấy không còn được sự kính trọng trên Internet nữa rồi, bạn ạ !

( Haie ): Đúng là dưới vỏ bọc nào cũng không thể che giấu được trước cái kính chiếu yêu Chân – Thiện – Mỹ. Bạn bình rất hay. Cám ơn nhiều.
.....





( giv ) : Tôi nghĩ đơn giản thế này : cái mặc định nằm trong mọi nhà văn, chắc chắn không thể khác là



1 Khả năng nghe, đọc và hiểu thấu mọi ngôn ngữ biểu đạt dù hiển ngôn hay mang hàm ý là rất tốt.



2 Rất cẩn trọng khi nói về nhân cách của những người cụ thể xung quanh. Nhà Văn là những người thợ bậc thầy, chuyên nghiệp xây dựng tâm hồn, nhân cách con người, họ ý thức rất rõ và rất coi trọng khi động đến vấn đề này.



3 Nhà văn, có thể lựa chọn trường phái thể loại riêng cho bút pháp giọng điệu, nhưng không thể ” có Chân bỏ Đẹp”. Không có sự triệt tiêu lẫn nhau giữa 3 cái chân-thiện- mỹ




Bạn phân tích rất khoa học và bao dung, cũng có cả phần tế nhị chắc chắn. Mình còn phải học bạn những điểm mạnh này.


Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

Đi chợ mua thực phẩm cho 5 ngày. Món "cháo trai" chết cười !




Sau những " cắt cáp ".

Sau những " tuyên cáo đặc biệt "

Sau những " Biểu tình kiểu tụ tập đi ngang qua " ngày 3 tháng 7.


Hôm nay chợt nhớ là buổi chợ gần nhất cũng đã cách đây chừng 7 hoặc 8 ngày, cũng bởi vì trong tủ chẳng còn cái khỉ gì để mà cho vào nồi. Thường thì, một lần đi chợ , rau tươi như cải, rau muống, xu hào...thì mua ăn trong 2 đến 3 ngày, sau đó thì ăn đồ khô như trứng, thịt để ngăn đá ăn tiếp chừng 3 ngày cùng với cà chua hoặc sấu cũng để buồng lạnh. Có lần bầy nhầy do lười hoặc do hết tiền, nên kéo tiếp thêm 2 ngày nữa chỉ có cơm không dưới nước mắm và mỡ.


Sáng nay ra thì chợ cũng tàn sắp nghỉ, vợ chồng nhà thịt lợn đang thu đồ về, may cho mình họ còn vài lạng mỡ khổ , chừng vài lạng thịt dọi đầu thừa đuôi thẹo, cân cân gói gói cũng vừa chẵn 100 ngàn đồng, ra mua nửa mớ rau muống, vài lạng cà chua, ít sấu quả, ít hành dăm, tỏi ớt..., thấy hàng trai ngon quá, lăn vào mua chẳng biết bao nhiêu 1 kg, nhưng bảo bán cho chỉ 1 mình ăn thôi, và sẽ nấu cháo. Thế là họ cân, hỏi mình thích con to à ? Nói toẹt cho họ biết là mình không dành về chuyện to bé này, tùy thuộc nhờ họ lựa chọn và hướng dẫn cách vật đàn trai này ra mà làm thịt .


Đánh vật trong bếp chừng hơn 1 giờ nhễ nhại, nồi cháo xanh lè vì quá nhiều hành dăm, còn miếng thịt trai thì dai ngoắch, chẳng biết vì sao !

Cạch mặt, về sau chẳng thèm mua cái đó nữa, cứ chứng với tôm tép cho nó dễ và nhanh.


Mà không biết giàn khoan " khủng "của Tàu kê vào tọa độ biển nào của Việt ta rồi nhỉ ?


Tàu thì bữa nào cũng có món Cháo Trắng rất loãng, nhưng không có Cháo Lòng, Cháo Sườn, Cháo Gà, Cháo Tim gan, Trai , Ngao...Ngoài ra, tàu không có món nem rán, bánh trưng, cũng vì vậy mà vòm họng của họ không có khả năng phát âm ra chữ đờ, như " đồng chí Hồ " thì ngoẹo ra là " Tồng chí Hồ ".

Mịa , các nhà cách mạng học cứ quấn váy mà chứng minh Việt Nam với Trung Quốc cùng sàng cùng hội.


Vớ vẩn !


Nghĩ cũng hóm, khi đã yêu nước rồi thì đến đang ăn món " cháo trai ", cũng liên hệ ám vào cái anh cu ba tàu ba ta, hì ...hì !

.

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

Biểu tình lần thứ 5 tại Hà Nội chống Xâm Lược Tàu



































































































Đây là 1 vài tấm ảnh được chọn ra vì đẹp theo nghĩa nào đó, như Yêu nước chẳng hạn !



Bờ Hồ, chủ nhật ngày 3/7/2011.



Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2011

Thứ Ba, 28 tháng 6, 2011

Đề nghị điều chỉnh ” tuyên cáo đặc biệt” ở bản văn bản (text) có vấn đề sai …của một phản hồi trên trang Cù Huy Hà Vũ.



Trên http://chhv.wordpress.com/2011/06/26/bản-tuyen-cao-dặc-biệt-cá»§a-giá»›i-nhan-si-tri-thức-việt-nam/#comments

Phần comments, có góp ý rất đáng phải chú ý (*)
( trích )
7conrong says:
Tháng Sáu 28, 2011 lúc 9:00 sáng


Trong bản tuyên cáo này ta thấy có hai bản khác nhau ở điều 4. Ở bản chụp không có vấn đề, nhưng ở bản văn bản (text) có vấn đề sai với văn bản in. Do câu cú không chuẩn dẫn đến sai nội dung, Tôi đã nêu lên hai lần nhưng vẫn chưa được phản hồi có trách nhiệm. Cụ thể là câu:


“4. Chúng tôi nghĩ rằng không vì lý do gì ngăn chặn những hành động yêu nước của nhân dân bao gồm các cuộc biểu tình, mít tinh ôn hòa, trật tự của thanh niên, sinh viên học sinh và đồng bào Việt Nam trên toàn quốc.”
Câu này không rõ nghĩa. Dịch ra tiếng anh qua Google cho ra kết quả:

“4. We think there is reason to prevent acts of patriotism of the people, including demonstrations, rallies peaceful order of the youth, students and people of Vietnam on nationwide. “
Dịch ngược trở lại tiếng Việt ta có:

“4. Chúng tôi nghĩ rằng có lý do gì để ngăn chặn hành vi của lòng yêu nước của nhân dân, bao gồm cả các cuộc biểu tình, cuộc biểu tình hòa bình để thanh niên, sinh viên và nhân dân Việt Nam trên toàn quốc.”

Như vậy, người ký đã công nhận cho công an thẳng tay đàn áp người biểu tình.

Vậy tôi đề nghi Admin làm việc với tác giả của văn bản này, sửa đổi nó cho phù hợp. Có thể thay cụm từ “không vì lý do gì” thành “không có lý do gì”.

( hết trích)
——–
(*) : Tham khảo thêm góp ý khác, về quan điểm xử lý vấn đề… đã đăng trên BaSàm
http://gioviet.wordpress.com/2011/06/26/bản-tuyen-cao-dặc-biệt-cực-thiếu-sot-va-gop-y/

BẢN TUYÊN CÁO ĐẶC BIỆT – Cực thiếu sót, và góp ý
Posted on 26/06/2011 by gioviet

Bản tuyên cáo THIẾU TRẦM TRỌNG :
- Kêu gọi dư luận quốc tế, sự ủng hộ của các tổ chức, các nhà nước tiến bộ.
- Khẳng định: muốn hòa bình, giải quyết không vũ lực, đa phương hóa minh bạch theo luật biển

Nếu thiếu các ý trên , dễ có sự hiểu nhầm là “không cần Thế giới, không cần giải quyết đa phương”, tự ta là chính: ” Dựa vào sức mạnh của nhân dân là chính, nhất định chúng ta sẽ chiến thắng
——–
Bản tuyên cáo link sau đây http://chhv.wordpress.com/2011/06/26/bản-tuyen-cao-dặc-biệt-cá»§a-giá»›i-nhan-si-tri-thức-việt-nam/#comments