
Việt Nam dù thời điểm nào, với chính thể “ Việt thuần Á Đông ” nào cũng được, miễn không là phương Tây, hay thân , hay dân trí kiểu phương Tây, thì “ nước lạ vẫn còn cơ bang giao thôn tính từng phần, để đi đến sở hữu toàn phần.
Nói tắt , nói cô đọng là…còn vị.
Việt Nam vào thời điểm Pháp sở hữu “ Bảo hộ ” 100 năm
Việt Nam vào thời điểm Mỹ ủng hộ VNCH những năm nửa cuối thế kỷ 20
Thì nước lạ hết vị
Đó là lý do mà Nuớc Lạ quyết liệt “chi viện” cho cuộc Kháng Pháp
Đó là lý do mà Nước Lạ quyết liệt “ giúp đỡ ” cho cuộc “ kháng chiến chống Mỹ ”…cứu nước ( đã một nghìn năm và sắp tới sẽ là của nước lạ )?
Bản chất, cứu cho tình thế hết vị không rơi vào hết vị, trong binh pháp gọi là : giữ cho “ lợi ích cốt lõi ” còn cơ, còn vị.
.Đó cũng là lý do mà Đạo Khổng âm thầm như thế lực âm binh tràn vào chế ngự, truyền bá sự “ đồng thuận không phương Tây ”, cùng với những luồng hàng hóa không phẩm chất , không kiểm soát ào ạt chiếm lĩnh kìm hãm nền kinh tế .
Đó cũng là lý do của phản ứng không cho phép VN quốc tế hóa tranh chấp biển đảo.
Đó cũng là lý do lồng lộn khi Mỹ – Việt có sự thân thiện về chính trị quân sự, khoa học hay sắp tới là kinh tế.
Đó cũng là lý do nước lạ tung đòn kín hiểm cuối cùng, trong binh pháp mang tên “ Cài Nhân Sự ”, yếu tố đầu não của một dân tộc, quyết định đường hướng vận mệnh tồn vong của một quốc gia.
Còn vị hay không còn vị gì ? không phải là một câu hỏi bình thường nữa,
Việt Nam của chúng ta, đã và sẽ gánh sức tàn phá của ngữ nghĩa chữ “ hết vị”, phải gánh sự khốc liệt của đòn đánh thâm mà hiểm cuối cùng !
Nói tắt , nói cô đọng là…còn vị.
Việt Nam vào thời điểm Pháp sở hữu “ Bảo hộ ” 100 năm
Việt Nam vào thời điểm Mỹ ủng hộ VNCH những năm nửa cuối thế kỷ 20
Thì nước lạ hết vị
Đó là lý do mà Nuớc Lạ quyết liệt “chi viện” cho cuộc Kháng Pháp
Đó là lý do mà Nước Lạ quyết liệt “ giúp đỡ ” cho cuộc “ kháng chiến chống Mỹ ”…cứu nước ( đã một nghìn năm và sắp tới sẽ là của nước lạ )?
Bản chất, cứu cho tình thế hết vị không rơi vào hết vị, trong binh pháp gọi là : giữ cho “ lợi ích cốt lõi ” còn cơ, còn vị.
.Đó cũng là lý do mà Đạo Khổng âm thầm như thế lực âm binh tràn vào chế ngự, truyền bá sự “ đồng thuận không phương Tây ”, cùng với những luồng hàng hóa không phẩm chất , không kiểm soát ào ạt chiếm lĩnh kìm hãm nền kinh tế .
Đó cũng là lý do của phản ứng không cho phép VN quốc tế hóa tranh chấp biển đảo.
Đó cũng là lý do lồng lộn khi Mỹ – Việt có sự thân thiện về chính trị quân sự, khoa học hay sắp tới là kinh tế.
Đó cũng là lý do nước lạ tung đòn kín hiểm cuối cùng, trong binh pháp mang tên “ Cài Nhân Sự ”, yếu tố đầu não của một dân tộc, quyết định đường hướng vận mệnh tồn vong của một quốc gia.
Còn vị hay không còn vị gì ? không phải là một câu hỏi bình thường nữa,
Việt Nam của chúng ta, đã và sẽ gánh sức tàn phá của ngữ nghĩa chữ “ hết vị”, phải gánh sự khốc liệt của đòn đánh thâm mà hiểm cuối cùng !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét